ĐÀ LẠT KHÔNG EM...

Trang Thơ Đà Lạt

Đà Lạt không em - Đà Lạt lạnh vô cùng!
Ta như thấy mồ côi từng nhánh lá,
Ta như thấy mồ côi từng ngọn cỏ,
Mồ côi con đường em đã sánh vai anh...

 


Em ở phương nào giữa thế giới mông mênh,
Có bao giờ chợt nhớ về Đà Lạt?
Nhớ buổi đầu , tình cờ mình gặp,
Rừng thông vây, cho hai đứa nhìn nhau 
***

Tóc anh trắng rồi. Em có biết chăng
Đêm thăm thẳm, những khi lòng chợt lắng;
Nhớ da diết nụ cười em toả ấm,
Ánh mắt trong - vời vợi khoảng trời yêu...

Đà Lạt ơi, ta khắc khoải sớm chiều,
Phép thần diệi đưa em về Đà Lạt;
Cho ta được lần cuối đời dào dạt
Một lần YÊU - YÊU CHO CẢ CUỘC ĐỜI!...

Nhà Thơ Hoàng Cát
Hè 2007