Đà Lạt

Trang Thơ Đà Lạt

Hoàng Kim

Đà Lạt của mình, cỏ lúc nào cũng xanh
Gió mát rượi trong lành từng hẻm phố
Làn sương mỏng xôn xao nỗi nhớ
Mặt hồ xanh, liễu rủ ven hồ.

 


*
Đà Lạt của mình, nắng nhẹ như tơ
Dệt rất mỏng qua từng khe lá nhỏ
Rừng thông hát, dạt dào sóng vỗ
Xanh thắng năm tô thắm môi cười
*
Đà Lạt của mình, muôn sắc hoa tươi
Hương thơm ngát khi đêm về lặng lẽ
Những bước chân trên cỏ mềm dịu nhẹ
Giữa ngàn thông, một Đà Lạt rất riêng.
*
Đà Lạt của mình, có những cánh dù xinh
Xoè âu yếm từng mái đầu thân thiết
Dẫu xa rồi vẫn nhớ vềda diết
Nỗi nhớ nhung thành hoa nở tím hồng.
*
Đà Lạt của mình, điện sáng lung linh
Nở rất đẹp giữa ngàn thông hoà nhạc
Đường bồng bềnh như trôi trong tiếng hát
Thác Prenn tung khói trắng ngày đêm.
*
Đà Lạt của mình, thành phố cao nguyên
Là nơi để lòng ta thương nhớ
Nơi hôm nào Lang Bian gặp gỡ
Để sinh thành đà Lạt hôm nay.