Đà Lạt ngày xa nhau

Trang Thơ Đà Lạt

Phạm Hồng Danh

Tôi đứng bên trời trông ngóng ai
Vầng trăng khuya lạnh tiếng thở dài
Cao nguyên hoang vắng lộng hiu quạnh

 


Sương khóc thương người đẫm ướt vai.


*
Em về phương ấy thương chốn cũ
Quay quắt một thời chim lang thang
Hằn lên đuôi mắt thời quá khứ
Ấp ủ trong lòng hương ngọc lan.
*
Tôi thảng thốt sau lần gặp gỡ
Ngỡ đời mình như thác đổ triền miên
Ngỡ lòng mình là tảng đá thâm niên
Ôm rêu phủ nằm bên bờ khát vọng.
*
Chút bình yên trên đôi vai bé bỏng
Tôi hiểu gì về từng ngón tay em
Mưa cứ rơi se sắt nét môi mềm
Đôi mắt buồn chứa muôn trùng sóng lớn.
*
Tôi ném xuống đáy hồ trăm bận rộn
Đến bên em đồi cỏ ướt mịn màng
Thung lũng xưa còn đó thênh thang
Ta say đắm một góc trời êm ả.
*
Nén xuống đáy lòng bao ấm ức
Chỉ còn thơ và mộng dưới đồi thông
Em đâu rồi giữa trời đất mênh mông
Tôi ngơ ngác gọi thầm ơi Đà Lạt.