Đà Lạt Trong Nỗi Nhớ Muộn Màng

--Tú Nguyễn---

Đà Lạt yêu dấu, tôi yêu em như yêu tình nhân
Mười năm xa cách, vụt qua như giấc mơ dài
Một thời niên thiếu, nơi đây dư âm xa xôi
Lần trong ký ức tôi tìm đâu ngày tháng yêu kiều

 


Tôi yêu ghềnh thác rừng thông bạt ngàn
Yêu gió lạnh khi chiều tàn
Yêu những giọt mưa giao mùa
Tôi yêu con dốc nên thơ một thời
Yêu khói lam trong chiều vàng
Và tôi yêu thành phố sương mù.

Hồ xưa im bóng, mimosa rơi trong chiều phai
Rừng thông im vắng, chờ nhau dươí gốc thông già
Từng tà áo trắng trinh nguyên bay trong sương mai
Một vành nón khẽ nghiêng đợi ai một thoáng mơ màng

Tôi yêu từng mái nhà bên sườn đồì
Yêu những nụ hoa dại khờ
Yêu sắc hồng hoa anh đào
Tôi yêu câu hát ru tôi vào đời
Đôi mắt thương yêu mẹ hiền
Đà Lạt ơi niềm nhớ không nguôi..