Đà Lạt Khói Sương

Chiều ngân lên muôn tiếng thơ
Tình yêu xưa về dưới cung tơ
Chiều về trong nắng muôn phương,
Hỡi người anh dễ thương


Chiều lênh đênh anh có hay,
Sầu riêng em gởi đến trong mây
Lời tình xưa đã trôi nhanh
Mộng ước yên lành.

Đà Lạt buồn trong khói sương,
Ngập hồn em ngàn nỗi yêu thương
Lòng em ôm ấp bao đêm
mối tình êm rất êm

Từ khi ta xa vắng nhau,
tìm anh trong mộng đã hư hao
Tìm anh trong nỗi xôn xao
hẹn ước hôm nào

Chiều khuất nắng bước trên đồi,
âm thầm nghe lá rơi
Làn gió cuốn xuyến xao buồn
ru hàng thông cô đơn

Gọi tên anh bao thiết tha,
về đâu anh mộng đã trôi qua
Còn nơi em phút giây xưa
vẫn dài theo nắng mưa

Ngày vui ơi sao quá nhanh,
còn nơi đây sầu nhớ loanh quanh
Đà Lạt buồn mãi trong mơ,
buồn đến bao giờ