Miền ký ức – Mimosa

Du Khách Viết

Đà Lạt trong tôi gợi những kỷ niệm buồn về một mối tình dang dở. Và lần hội ngộ này dù đã qua mùa hoa Mimosa, vẫn thấy đâu đó trong góc trái tim mình vẹn nguyên nỗi niềm thương nhớ một loài hoa vàng tươi màu nắng, lặng thầm tỏa hương góc rừng xa…

 

 Kỷ niệm ngày xưa

 Vẫn biết muốn ngắm hoa Đà Lạt vào thời điểm rực rỡ nhất, nên tới thành phố xinh đẹp này vào khoảng từ cuối năm trước đến tháng 4 năm sau. Nhưng cứ đúng dịp tôi lại ngại ngần bởi mỗi lần nghe nhắc tới Đà Lạt, vết thương lòng tưởng đâu lâu ngày đã thành sẹo sao vẫn nhưng nhức một nỗi buồn.

 Dù không thể thành đôi vì những giận hờn của một thời nông nổi, nhưng tôi vẫn mãi biết ơn anh vì đã cất công tháp tùng  “cô em Bắc kỳ nho nhỏ” nhân chuyến công tác vào thành phố Hồ Chí Minh đi tiếp một chặng đường lên cao nguyên tới thành phố (trong mắt tôi) lãng mạn nhất Việt Nam.

 Chúng tôi cứ đi mãi dưới những suối hoa vàng óng ả. Tưởng đâu  như có vô vàn trái tú cầu kết bằng tơ tằm nõn được những bàn tay ngọc ngà của các tiên nữ từ thiên đình xuống vãn cảnh hạ giới, gửi gắm lại trong vòm lá xanh… Hết đợt này sang đợt khác, hoa Mimosa nhuộm vàng những góc rừng xa, những đường phố quanh co uốn khúc và len lỏi vào cả những góc vườn bao quanh những nếp nhà gỗ xinh xắn, ấm cúng… Mimosa với câu chuyện tình yêu chung thủy, cứ nở vàng gợi bao nhớ nhung, xao xuyến… Những bông hoa nho  nhỏ từa tựa hoa Trinh Nữ, chỉ khác một bên tim tím e lệ, một bên vàng rực như những giọt nắng bồng bềnh trên nền vòm lá xanh ánh bạc. Hương Mimosa thầm lặng tỏa lan theo những làn nắng trong vắt tựa mật ong…

 Và  anh đã hát cho tôi nghe bằng chất giọng Nam trầm ấm, khác hẳn với tính khí ngang tàng chịu chơi rất “anh Hai Sài Gòn” của mình, ca khúc về “nàng” Mimosa:

 Mimosa! Từ đâu em tới ?

Mimosa! Vì sao em tới đất này?

Đà Lạt đồi núi chập chùng

Đà Lạt trời mây nước mênh mông …

 

Anh đã biết rồi, em ơi vì sao em tới…

Anh đã biết rồi em ơi, vì em yêu cuộc sống trên cao,

có thông reo rì rào

Vì em yêu dòng thác Cam Ly,

như cuộc sống đang dâng trào…

Vì em yêu nước hồ Xuân Hương

 

Yêu thành phố hương hoa…

Đã từng… lưu luyến trái tim ta …!!!

 

không bao giờ trở lại Đà Lạt nữa vì sợ rằng không thể chịu nổi dòng hồi ức về cuộc tình nửa đường đứt gánh…Và cũng bởi với tôi, Mimosa tuy dáng vẻ tuy khắc khổ, chỉ được coi như loài hoa dại thường mọc ven đường hoặc trong rừng, nhưng sức sống mãnh liệt của nó như thể là hiện thân phần nào về anh một thời của tôi.

Mimosa khoe sắc trên phố (nguồn ảnh: Bee)

Ấy vậy mà lời mời gọi của nhóm bạn cũ thời phổ thông cùng những tấm hình chụp hoa dã quỳ, hoa Mimosa… trao đi gửi lại qua email hè 2011 này lại có sức mạnh giúp tôi bứt được mình ra khỏi Hà Nội, thẳng hướng lên cao với Đà Lạt mến thương.

Đợi chờ mùa mới

Xe mới chớm vào địa phận Đà Lạt, dù đôi tai đang ù lên vì bị thay đổi độ cao, nhưng bất chợt tôi như nghe thoảng đâu đây giọng ca da diết Lệ Thu:

Mười năm không gặp tưởng tình đã cũ

Mây bay bao năm tưởng mình đã quên

Như mưa bay đi một trời thương nhớ

Em ơi ! Bên kia có còn mắt buồn?

 

Mười năm cách biệt một lần bỡ ngỡ

Quên đi quên đi mộng buồn bấy lâu

Nhưng em yêu ơi ! Một vùng ký ức

Vẫn còn trong ta cả một trời yêu…

 

Chợt thấy mình lại dõi ánh mắt vào những góc rừng xa, góc vườn xanh tươi chầm chậm trôi qua bên khung cửa xe… Để rồi con tim bỗng thấy vui trở lại mỗi khi thoáng hình bóng Mimosa.

 Mấy người bạn Sài Gòn an ủi nhóm Hà Nội: “Hết mùa hoa Mimosa rồi, nhưng ngắm lá cũng đẹp lắm mà. Hẹn mùa hoa mới chúng mình lại “zô” Đà Lạt nghe!”

 Vẫn cái dáng đơn côi  nhưng cứng cỏi, tuy chẳng còn được khoác trên mình tấm áo vàng lộng lẫy của những đám mây hoa, nhưng Mimosa “của tôi” vẫn chẳng hề thua chị kém em so với bao  loài hoa yêu kiều của thành phố Hoa này.

 Một vòng tham quan lại những nơi in dấu kỷ niệm xưa, tôi thấy lòng mình như có  phần dịu lại. Người xưa đã khuất nhưng hoa vẫn còn đây, vẫn lưu giữ cả một miền ký ức tuyệt đẹp. Trong cuộc đời mỗi con người, chẳng phải có được những kỷ niệm đẹp đẽ cũng giúp chúng ta cảm thấy thêm yêu cuộc sống này sao…

 Rồi chúng tôi trở về làm khách trong ngôi biệt thự nhỏ rất đẹp của một người quen với cô bạn Sài Gòn. Đam mê đồ cổ, nhất là xe Mẹc cổ,  của chủ nhân được thể hiện rõ qua cách bài trí từng căn phòng và cảnh quan bao quanh, khiến ai cũng phải trầm trồ. Giàn hoa giấy tím hồng, thảm cỏ xanh mướt mượt, con dốc nhỏ xinh viền bởi đủ loại hoa. Nhưng tuyệt nhất là ở góc xa hơi khuất cuối khu vườn, tôi lại bắt chợt hình dáng quen thuộc của Mimosa.

 Hai người trong nhóm chúng tôi tối đó đã cùng có một kỷ niệm sinh nhật được tổ chức chung “để đời”, với những món đặc sản do đích thân một anh bạn từng là bếp trưởng một khách sạn có tiếng ở thủ đô tự tay đi chợ và xuống bếp trổ tài đãi bạn cũ.

Trong cái se lạnh “tuyệt cú mèo” sau khi được ra khỏi những ngày đầu hè nắng chói chang của Hà Nội, chúng tôi vừa xuýt xoa vì rượu ngon, món ăn nóng hổi, vừa cười đùa nghiêng ngả ôn lại những kỷ niệm thời áo trắng học trò…

Chợt cảm giác như có một cái gì đó bỗng lại nhói trong tim. Ở đây cũng có Mimosa sao? Ra thế, xem ra Mimosa hiện diện khắp mọi nơi trong thành phố tuyệt vời này. Và hoa vẫn hết sức sống động như đang tỏa hương, đang phô ra sức sống và tình yêu mãnh liệt qua sắc vàng tươi màu nắng gió cao nguyên… dù là qua nét cọ của người nghệ sĩ nào đó chắc chắn cũng rất yêu Mimosa, yêu Đà Lạt như bạn, như tôi, như tất cả những con người Việt Nam yêu đất nước, yêu quê hương chúng ta…

Theo Kiều Anh (Dân Trí)