Chỉ những khi mưa

Du Khách Viết

Những khi mưa tâm tư lại được dịp trỗi lên những cung buồn da diết. Nó đườm đượm như có gì đó nặng nề trong khoé mắt. Nơi này trời đã đổ mưa, những giọt mưa rỉ rả mà nghe tê tái hồn. Chiều nay tư lự thế nào mà ngồi nhớ Đà Lạt, định xếp đồ làm chuyến du hành một mình nhân dịp không có anh. Vậy mà, ý định bất thành vì trời kéo cơn giông gió.

Hình minh họa (Photo: OnlyDalat)


Tháng 6, báo hiệu những cơn mưa lê thê không đầu không cuối. Sài Gòn là vậy, qua những cơn nắng cháy da là mùa mưa tiếp nối. Đường phố có vẻ sạch sẽ và vắng lặng. Mưa làm cho những trái tim yêu thổn thức và lãng mạn hơn. Nhưng đằng sau đâu đó sẽ khiến rất nhiều con người tha hương mưu sinh thêm cơ khổ. Tôi từng chứng kiến chị buôn đồng nát lấy cái áo mưa lẽ ra mình phải mặc trùm lại đống phế liệu mà chị mới thu mua. Thà mình ướt chứ không để thứ tạo ra bữa cơm vỡ vụn. Còn... nhiều thứ cơ khổ chưa kể ở nơi nhộn nhịp hiện đại như Sài Gòn này.

Hình minh họa (Photo: OnlyDalat)


Bây giờ, có lẽ mọi thứ đã đi qua. Trong cơn mưa hôm nay có pha một chút an nhiên của tháng ngày vượt qua số phận. Được nằm dưới hàng cây bao quanh bởi những tấm kiếng chắn quanh căn phòng. Tôi bật Mozat và viết băng quơ dòng cảm xúc thì cảm nhận cũng quá là hạnh phúc. Nhưng ký ức thì không thể quên!
Đã có nhiều người hỏi tôi có yêu Sài Gòn không? Có chứ, nơi đây đã cho tôi biết bao bài học thành người từ những ngày khốn đốn. Nhưng Sài Gòn không đủ sức níu chân tôi vì lẽ khác. Vấn nạn của những lần bất ổn vẫn bao trùm lấy tôi. Sài Gòn tấp nập những trái tim tha hương, nhưng cũng có quá nhiều nỗi lo. Lo vì một chút tài sản nhỏ lẻ, có khi lỡ mất mạng chẳng hay!

Hình minh họa (Photo: OnlyDalat)

Tôi luôn ý thức đón lấy mọi thứ đem về yêu thương và xoa dịu. Rồi một lúc nữa, nắng sẽ lại đong đưa ngày mới. Kỷ niệm của tháng ngày tuyệt diệu vẫn ở đó... vẫn rót đầy thêm cho tôi nhiều trải nghiệm dành làm hành trang lên đường. Cầu nguyện đủ sức khoẻ để còn được lang thang vi vu ở từng vùng đất mới... Nhé, mộng mơ tôi!

Tin tức nguồn: blog.xaluan